Home / Văn 12 / Cảm nhận bài thơ Đò Lèn của Nguyễn Duy

Cảm nhận bài thơ Đò Lèn của Nguyễn Duy

Cảm nhận bài thơ Đò Lèn của Nguyễn Duy (Văn lớp 12).

Bài làm

Chắc hẳn Đò Lèn là một địa danh không còn xa lạ với mọi người, vùng quê ấy đi vào thơ ca Nguyễn Duy rất tự nhiên mà gần gũi, mộc mạc. Bài thơ cùng tên của Nguyễn Duy đã để lại trong mỗi chúng ta những dư âm sâu sắc.

Mở đầu bài thơ là những kí ức cùng những kỉ niệm tuổi thơ của một cậu bé vô tư, hồn nhiên như bao đứa trẻ khác:

“Thuở nhỏ tôi ra cống Na câu cá

níu váy bà đi chợ Bình Lâm

bắt chim sẻ ở vành tai tượng Phật

và đôi khi ăn trộm nhãn chùa Trần.”

Tuổi thơ nào của những đứa trẻ vùng đồng quê mà chẳng có những thú chơi như câu cá, bắt chim sẻ, ăn trộm nhãn,…Nhưng đối với tác giả Nguyễn Duy đó còn là những lúc đi theo bà nghe cô đồng hát văn hay lên đền Sòng, đền Cây Thị, lên chùa để cảm nhận được mùi thơm của huệ trắng quyện với khói trầm. Đó là một tuổi thơ đầy ắp những kỉ niệm bên người bà và những câu chuyện bà kể:

“Tôi trong suốt giữa hai bờ hư – thực

giữa bà tôi và tiên, Phật, thánh, thần.”

Và người không thể thiếu trong những kỉ niệm ấy chính là bà. Người bà đã trải qua bao nỗi cơ cực từ việc đi mò cua xúc tép, đi gánh chè đến việc đi bán trứng ở ga Lèn. Một mình bà bươn trải để lo cho cháu có một cuộc sống đủ đầy. Sự hi sinh của bà thật đáng trân trọng. Bà được ví như thánh, thần, tiên, Phật bởi lòng vị tha, sự nhân hậu dành cho người cháu. Ngày Mĩ ném bom cũng là ngày mà kể từ đó bà phải vất vả nhiều hơn vì :

“Bom Mĩ giội, nhà bà tôi bay mất

đền Sòng bay, bay tuốt cả chùa chiền

thánh với Phật rủ nhau đi đâu hết

Bà tôi đi bán trứng ở ga Lèn.”

Bà vừa gánh vác trách nhiệm của một người cha, người mẹ nhưng cũng đồng thời gánh vác cả trách nhiệm của chính mình. Những điều ấy đã khiến bà phải chịu  thêm bao nhiêu nỗi cơ cực. Bom đạn chiến tranh không chỉ tàn phá tự nhiên mà còn tàn phá cả con người và đời sống tâm linh của họ.

do-len-nguyen-duy
Đò lèn – Nguyễn Duy

Nhưng với sự hồn nhiên, vô tư của một đứa trẻ tác giả Nguyễn Duy chưa nhận thức được sự hi sinh thầm lặng của bà. Mãi đến sau này, khi tác giả trưởng thành, trở thành một người lính ông mới thấu hiểu được sự nhọc nhằn, lam lũ của người bà:

“Tôi đi lính, lâu không về quê ngoại

dòng sông xưa vẫn bên lở, bên bồi

khi tôi biết thương bà thì đã muộn

bà chỉ còn là một nấm cỏ thôi.”

Bà đã đi xa, mang theo cả bầu trời tuổi thơ đấy ắp kỉ niệm của người cháu. Tuổi thơ ấy gắn chặt với hình ảnh của bà, gắn với tình yêu thương mà bà dành cho. Bây giờ, đã quá muộn để cháu nhận ra rằng mình đã vô tâm với chính người thân thiết, gần gũi với mình nhất. Giờ đây, khi tác giả biết thương bà thì đã muộn.

Hai câu cuối bài thơ ẩn chứa một niềm xúc động đến nghẹn ngào của Nguyễn Duy đối với người bà đã khuất bóng. Người bà ấy tiêu biểu cho những người phụ nữ Việt Nam anh hùng và kiên cường. Giọng thơ bàng bạc một nỗi buồn có pha chút ân hận xót xa của người cháu đã để lại trong lòng bạn đọc rất nhiều xúc cảm chân thành.

Bài nên xem

tay-tien

Bình giảng đoạn thơ sau trong bài “Tây Tiến” của Quang Dũng “Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi! (…) Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”.

Đề bài: Bình giảng đoạn thơ sau trong bài “Tây Tiến” của Quang Dũng. “Sông …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Copy Protected by Chetan's WP-Copyprotect.