Home / Văn 10 / Đóng vai chú gà chọi kể về số phận bị bỏ rơi của mình

Đóng vai chú gà chọi kể về số phận bị bỏ rơi của mình

Đề bài: Đóng vai chú gà chọi kể về số phận bị bỏ rơi của mình (lớp 10).

Bài làm

Tên tôi là Nhật Nguyệt bởi tôi có cựa trắng, cựa đen nên cậu chủ đặt cho tôi cái tên này, tôi cũng khá thích tên cậu chủ đặt nghe nó thật sang làm sao. Trước đây, tôi kiêu hãnh, tự hào về cái tên của mình bao nhiêu thì giờ tôi lại đau lòng bấy nhiêu. Giờ đây, cậu chủ không cần tôi nữa rồi tôi phải đối mặt với cuộc sống bị bỏ rơi.

Khi còn nhỏ, tôi được sống cuộc sống hạnh phúc bên gia đình tôi, có bố mẹ và cả những đứa em của tôi nữa. Cuộc sống của tôi cứ thế trôi qua tưởng chừng như sẽ không có gì thay đổi ấy cho đến khi cậu chủ gặp tôi. Và có lẽ, cậu chủ đã thấy được cái khả năng của tôi và chọn tôi đi theo cậu ấy. Thời gian bên cậu chủ tôi được chăm sóc một cách kỹ lưỡng. Chẳng bao lâu, tôi từ một chú gà chọi nhỏ bé, thân hình gầy guộc đã trở thành một chú gà với thân hình cường tráng, nở nang và săn chắc. Hai chiếc cựa nhọn hoắt, bộ móng vuốt sắc nhọn khiến cho mọi đối thủ khi nhìn thấy tôi đều phải kiêng nể.

Đóng vai chú gà chọi kể về số phận bị bỏ rơi của mình
Đóng vai chú gà chọi kể về số phận bị bỏ rơi của mình

Sau một thời gian tập luyện cùng với sự chăm sóc ăn uống điều độ mà cậu chủ dành cho tôi,  tôi đã trở thành một chiến binh dũng mãnh được cậu chủ cưng chiều. Mỗi lần có hội hè gì cậu cũng cho tôi đi theo. Tôi còn nhớ lần đầu tiên tôi được cậu bế ra hội làng ở ngay trước sân đình. Ở đó, lũ trẻ con đang súm đông vào reo hò cổ vũ rất náo nhiệt cậu chủ cũng cho tôi vào đó xem, hóa ra là cuộc thi của các võ sĩ họ nhà gà chúng tôi. Cậu chủ cũng cho tôi thử thi đấu cùng các võ sĩ gà. Với thân thể cường trắng cùng với sự tự tin vào hai chiếc cựa và bộ móng vuốt của mình tôi thi đấu một cách vô cùng tự tin và dũng cảm. Cuối cùng, chiến thắng không nằm ngoài sự tính toán của tôi, tất nhiên là tôi đã vô địch. Bao tiếng hò reo khen ngợi tôi, khiến cậu chủ tự hào về tôi lắm. Cậu bế tôi lên ôm vào lòng một cách nâng niu như muốn khen ngợi tôi vì đã khiến cậu tự hào. Sau chiến thắng ấy, tôi có chút tiếng tăm trong làng lắm, tôi hay được cậu chủ cho tham gia thi đấu và chiến thắng vẫn thuộc về tôi.

Sau những  chiến thắng vẻ vang ấy, tôi lại kiêu ngạo và ra oai hơn vì trong làng không có một võ sĩ nào của họ nhà gà có thể thắng tôi. Cái tên Nhật Nguyệt đã được mọi người chuyền tai nhau sang cả làng bên.

Tôi còn nhớ cái chiều hôm ấy, buổi chiều định mệnh đã đưa tôi đến cuộc sống ngày hôm nay. Làng bên có anh Cu Choắt có một võ sĩ gà chọi được gọi là Lông Xám bởi nó có một bộ lông màu xám. Buổi chiều hôm ấy, anh Cu Choắt đưa Lông Xám sang làng tôi để thách đấu với tôi. Được cậu chủ đồng ý tôi và Lông Xám đã quyết chiến một trận phân thắng bại. Vì tính kiêu ngạo, chủ quan của bản thân tôi đã xem nhẹ khả năng của đối phương và lần này tôi đã bị Lông Xám đánh bại bằng một cú ra đòn khá đau và tôi bị thương.

Kể từ hôm ấy, không chỉ mọi người trong làng tôi và làng bên cười nhạo chê bai sự thất bại của tôi, mà đến cậu chủ cũng chẳng còn quan tâm tôi như trước nữa. Cậu đi mua them một vài con gà chọi khác nhốt gần chỗ tôi, cậu cho tôi ăn cũng đạm bạc hơn trước đôi khi còn không đoái hoài gì đến tôi.

Tôi cảm thấy cô đơn lắm, tôi lại nhớ về những ngày tháng oai hùng của mình trước đây và giá như ngày đó tôi biết  khiêm tốn không chủ quan thì có khi đã không phải chịu cảnh bị bỏ rơi cô đơn như bây giờ. Tôi hối hận lắm. Các bạn à, đừng bao giờ chủ quan xem thường người khác, đừng bao giờ như tôi nhé  nếu các bạn không muốn sống cuộc sống bị bỏ rơi.

Bài nên xem

nhan-nguyenbinhkhiem

Phân tích bài thơ Nhàn của Nguyển Bỉnh Khiêm để thấy triết lí nhân sinh của một nhân cách lớn

Phân tích bài thơ Nhàn của Nguyển Bỉnh Khiêm để thấy triết lí nhân sinh …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Copy Protected by Chetan's WP-Copyprotect.