Home / Văn 9 / Đóng vai Trương Sinh để kể lại truyện Chuyện người con gái Nam Xương

Đóng vai Trương Sinh để kể lại truyện Chuyện người con gái Nam Xương

Đề bài: Em hãy đóng vai Trương Sinh để kể lại truyện Chuyện người con gái Nam Xương. (Văn lớp 9).

Bài làm

Hai tiếng thiêng liêng gia đình mà tôi đã đánh mất chỉ vì tính nghi ngờ, cả ghen. Tôi là Trương Sinh, sinh ra và lớn lên trong một gia đình khá giả, đến hai mươi tuổi thì cha mẹ tôi cưới cho tôi nàng Vũ Thị Thiết nết na, xinh đẹp. Chuyện cũng bắt đầu bất trắc kể từ khi tôi phải đi lính…
Nàng Vũ Thị Thiết quê ở Nam Xương, nàng thùy mị nết na nên mẹ tôi đã mang trăm lạng vàng cưới về. Nàng biết vun vén cho gia đình nên chúng tôi sống với nhau rất hòa thuận. Ngày tôi đi lính, mẹ tôi, vợ tôi và dân làng ra tiễn, ai nấy cũng buồn, nàng đã rót chén rượu đầu mà tiễn tôi khiến tim tôi nghẹn lại:
– Lang quân đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong được đeo ấn hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thế là đủ rồi. Chỉ e việc quân khó liệu, thế giặc khôn lường, rợ man chạy tội, vương sư uổng công; lời tâu công lớn phá giặc đã chầy, kỳ hẹn thay quân hóa muộn, khiến thiếp ôm nỗi quan hoài, mẹ già triền miên lo lắng. Trông mảnh trăng Trường An, nhanh tay đập áo rét, ngắm liễu tàn rủ bóng động nỗi niềm biên ải xa xôi. Giả sử có muôn hàng thư tín, chỉ e không một tin về.
Mọi người và tôi đều ứa hai hàng lệ bởi những lời nàng nói, tôi biết nàng buồn và mong sự yên bình đối với tôi. Cả đứa con trong bụng nàng cũng mong được cha trở về an bình. Khi trong quân ngũ, tôi nghe tin mẹ tôi đã mất mà không thể trở về được vì thế giặc mạnh. Đành đợi diệt xong giặc để về chịu tang mẹ. Tôi biết vợ tôi đã vất vả nhiều bởi một mình lo tang cho mẹ tôi, chăm sóc mẹ tôi lúc mẹ ốm đau, chăm sóc con trai tên Đản của tôi.
Một năm sau khi giặc đã dẹp yên, tôi trở về quê hương, đau lòng khi về mà mẹ không còn, con thì vừa học nói, tôi hỏi mẹ mẹ và dắt bé Đản đi thăm mộ mẹ. Con tôi nói khiến tôi sửng sốt vô cùng:
– Ông cũng là cha tôi ư? Ông lại biết nói, chứ không như cha trước kia chỉ nín thin thít.
Vừa ngạc nhiên, vừa buồn nên tôi đâm lòng sinh nghi vợ tôi. Tôi hỏi lại con trai thì con tôi mới nói:
– Khi ông chưa về đây, thường có một người đàn ông, đêm nào cũng đến. Mẹ đi cũng đi, mẹ ngồi cũng ngồi, nhưng chẳng bao giờ bế Đản cả.
Thế là chẳng hỏi han gì vợ, tôi trút sự ghen tuông và tức giận đó lên vợ, vợ tôi khóc mà rằng:
– Thiếp vốn nhà nghèo, được vào cửa tía. Sum họp chưa thỏa tình chăn gối, chia phôi vì động việc lửa binh. Cách biệt ba năm, giữ gìn một tiết. Tô son điểm phấn, từng đã nguội lòng, ngõ liễu đường hoa chưa hề bén gót. Đâu có sự mất nết hư thân như lời chàng nói. Dám xin trần bạch để cởi mối nghi ngờ. Mong chàng đừng một mực nghi oan cho thiếp.

chuyen-nguoi-con-gai-nam-xuong
Chuyện người con gái Nam Xương

Ấy vậy mà sự ghen tuông ấy đã choán lấy tâm trí tôi, tôi không còn nghĩ được gì ngoài sự nghi ngờ mặc cho họ hàng làng xóm biện bạch cho nàng, lúc đó như bị đẩy đến bước đường cùng, nàng nhìn tôi mà rằng:
– Thiếp sở dĩ nương tựa vào chàng, vì có cái thú vui nghi gia nghi thất, có sự yên ổn được tựa bóng cây cao. Đâu ngờ ân tình tựa lá, gièm báng nên non. Nay đã bình rơi trâm gãy, mây tạnh mưa tan, sen rũ trong ao, liễu tàn trước gió; khóc tuyết bông hoa gãy cuống, kêu xuân cái én lìa màn, nước thẳm buồm xa, đâu còn thể lại lên núi Vọng Phu kia nữa.
Tuy nàng nói hết nước hết cái nhưng tôi cũng không quan tâm, thế là nàng tắm gội sạch sẽ, ra bến Hoàng Giang mà than rằng:
– Kẻ bạc mệnh này duyên phận hẩm hiu, chồng con rẫy bỏ, điều đâu bay buộc, tiếng chịu nhuốc nhơ, thần sông có linh xin ngài chứng giám. Thiếp nếu đoan trang giữ tiết, trinh bạch gìn lòng, vào nước xin làm ngọc Mỵ Nương, xuống đất xin làm cỏ Ngu Mỹ Nhược bằng lòng chim dạ cá, lừa chồng dối con, dưới xin làm mồi cho cá tôm, trên xin làm cơm cho diều quạ, chẳng những là chịu khắp mọi người phỉ nhổ.
Tôi tuy cả giận, nhưng cũng tìm với thây nàng mà không thấy đâu cả, buồn chán tôi quay về với đứa con, đêm đến nó nói với tôi rằng:
– Cha Đản lại đến rồi.
Tôi hỏi đâu thì con chỉ lên bóng trên vách. Lúc này tôi biết đã trách lầm vợ mình, tội lỗi mà tôi gây ra khó có thể cứu vãn được nữa. Thế rồi cùng làng nàng có người tên là Phan Lang, đi đánh cá thấy có một con rùa mai xanh mắc vào lưới, do Phan Lang mơ thấy một người con gái áo xanh đêm hôm trước. Phan Lang đã thả con rùa ấy. Sau đó Phan Lang đắm thuyền và chết đuối, dạt và một động rùa, Linh Phi thấy và nhận ra Phan Lang là ân nhân. Phan Lang gặp lại vợ tôi trong động, nàng muốn ở lại động của Linh Phi. Phan Lang đã về kể lại mọi chuyện với tôi mọi chuyện và kể rằng Vũ Nương nói rằng nếu tôi còn nhớ tình xưa thì lập đàn giải oan ở bến sông, đốt cây thần đăng chiếu xuống nước để nàng hiện về.
Thế là theo lời Phan Lang, tôi lập đàn tràng ba ngày đêm ở bến Hoàng Giang và thấy vợ tôi ngồi trên kiệu hoa giữa dòng, lúc ẩn lúc hiện, tôi biết mình sai nhưng chẳng thể nào sửa chữa được lỗi lầm của mình, nàng nói với tôi rằng:
– Thiếp cảm ơn đức của Linh Phi, đã thề sống chết cũng không bỏ. Đa tạ tình chàng, thiếp chẳng thể lại về nhân gian được nữa.
Sự cả ghen, nghi ngờ mà không tìm hiểu kĩ lưỡng mà đã khiến tôi mất đi người vợ hiền nết na, hạnh phúc gia đình giờ đây không còn, tôi hứa với lòng mình sẽ chăm sóc con trai thật tốt để mong bớt đi phần lỗi lầm với nàng Vũ Nương.

Bài nên xem

Soạn bài Ánh trăng (Nguyễn Duy)

Đề bài : Soạn bài Ánh trăng (Nguyễn Duy)- Ngữ văn 9 Bài làm 1. Trình …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Copy Protected by Chetan's WP-Copyprotect.