Home / Văn 10 / Hãy viết một truyện ngắn theo ngôi kể thứ nhất, kể về số phận và nỗi niềm của một con gà chọi bị bỏ rơi. 

Hãy viết một truyện ngắn theo ngôi kể thứ nhất, kể về số phận và nỗi niềm của một con gà chọi bị bỏ rơi. 

“Tôi tên là Oanh Liệt. Cái tên này cậu chủ đặt cho tôi nhờ những trận đấu oanh liệt của tôi trên các sới chọi trong làng. Vậy mà giờ đây, cậu chủ bỏ rơi tôi để chạy theo những trò chơi mới…”

Dựa theo những lời tâm sự trên, anh (chị) hãy viết một truyện ngắn theo ngôi kể thứ nhất, kể về số phận và nỗi niềm của một con gà chọi bị bỏ rơi.

Bài làm

Tôi là một chú gà chọi, tên của tôi là Oanh Liệt – cái tên được cậu chủ đặt bởi những chiến thắng oanh liệt của tôi trong tất cả sới chọi trong làng. Tôi rất thích và tự hào về cái tên ấy. Vậy nhưng cái tên kiêu kì ấy gờ không còn được hô to mỗi lần tôi chiến tháng. Đã lâu rồi tôi không được để ý đến kể từ ngày bọn trẻ trong làng có trò chơi mới

con gà chọi bị bỏ rơi

Ngày đầu tiên được cậu chủ nhận nuôi, tôi rất vui mừng bởi khi ôm tôi trông tay có vẻ cậu chủ rất hào hứng và hạnh phúc. Tháng ngày hạnh phúc nhất của tôi có lẽ là được hưởng thụ cuộc sống hàng ngày bên cậu chủ, được cậu chủ chăm sóc. Tất cả bộ phận trên cơ thể tôi luôn được chăm chút cẩn thận. Từ bộ lông, móng và cựa luôn được chăm sóc kĩ càng. Ngày đầu mang tôi ra sân đấu đầu làng thật sự tôi rất sợ nhưng nhờ sự cổ vũ của cậu chủ tôi đã mạn dạn bước ra và chiến đấu hết mình. Thật không ngờ tôi đã chiến tháng và chiến tháng nhiều trận liên tiếp. Lúc đó tất cả mọi người đều hô to, chiến thắng thật là oanh liệt quá. Và từ đó tôi có tên là Oanh Liệt. Có lẽ tôi sẽ mãi được sống trong niềm hạnh phúc ấy nếu như một ngày mẹ đã mua cho cậu chủ một trò chơi mới. Và hình như những người bạn của cậu chủ cũng có trò chơi này. Cậu chủ vốn là một cậu học sinh giỏi vì thế kết thúc năm học  cậu chủ được mẹ mua cho một chiếc máy điện tử vì đã được giải nhì học sinh giỏi cấp tỉnh. Ngày ngày cậu cùng đám bạn cùng chơi cái máy ấy. Tôi không còn được chăm sóc, không được quan tâm (đối lập với trước đây). Lúc này tôi vừa buồn chán vừa tủi thân chỉ ước có thể được quay lại những tháng ngày rực rỡ trong quá khứ dù chỉ một ngày.  Một ngày, chiếc máy của cậu chủ bị hư, cậu chủ không chơi điện tử nữa, cậu ấy nhìn thấy tôi nằm ủ rũ. Có vẽ Cậu chủ thấy có lỗi với tôi  và cũng nhớ về những kỉ niệm đẹp trước đây nên từ đó cậu ít chơi điện tử hẳn . Chiều chiều cuối tuần cậu chủ lại mang tôi ra dưới gốc đa đầu làng để chiến đấu cùng những bạn khác.Tôi và cậu lại cùng nhau ‘‘chinh chiến’’ trong những sới chọi gà.

Bây giờ cậu chủ cũng lớn hơn và tôi không còn đủ sức để đi chọi nữa nhưng tôi luôn tự hào về những chiến công mình có được, tự hào về cái tên của mình cũng như tình bạn giữa tôi và cậu chủ.

 

Bài nên xem

nhan-nguyenbinhkhiem

Soạn bài “Nhàn” của Nguyễn Bỉnh Khiêm

Soạn bài “Nhàn” của Nguyễn Bỉnh Khiêm (Văn lớp 10). Bài làm Câu 1: Cách …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Copy Protected by Chetan's WP-Copyprotect.