Home / Văn 10 / Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về tình cảm gia đình hoặc tình bạn, tình thầy trò theo ngôi kể thứ nhất

Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về tình cảm gia đình hoặc tình bạn, tình thầy trò theo ngôi kể thứ nhất

Kể lại một kỉ niệm sâu sắc của anh (chị) về tình cảm gia đình hoặc tình bạn, tình thầy trò theo ngôi kể thứ nhất. (Ngữ văn 10).

Bài làm

      Trong cuộc sống, ai cũng phải trải qua những niềm vui cũng như những nỗi buồn. Tất cả những điều đó rồi sẽ thành kỉ niệm.  Mỗi chúng ta đều có một kỉ niệm đáng nhớ, để lại ấn tượng sâu sắc không thể phai mờ. Tôi nhớ mãi kỉ niệm được gặp ông lần cuối cùng.

ky-niem-ve-gia-dinh-thay-co
Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về tình cảm gia đình hoặc tình bạn, tình thầy trò theo ngôi kể thứ nhất

      Những gì trôi qua luôn gây cho chúng ta sự tiếc nuối cùng hoài niệm. Nhưng dù có bao nhiêu tiếc nuối, bao nhiêu ân hận cũng không thể quay trở lại. Những kỉ niệm dù vui hay buồn đều trở thành mảng kí ức đẹp sống mãi trong một gốc trái tim mỗi người. Tình cảm gia đình luôn là điều thiêng liêng và đáng tran quý nhất. nhưng thật đáng tiếc khi tôi nhận ra điều đó quá muộn màng. Từ nhỏ tôi đã sống cùng ông bà ngoại ở một vùng quê nghèo. Hết cấp 1 tôi lên thị trấn học. Vào năm học lớp 8, sau 2 tháng nhập học ông ngoại đã đạp xe 30km lên thăm tôi. Ông ngoại đến không bó trước, ông đứng trước phòng trọ với quần áo lấm lem, mặt đẫm mồ hôi, đôi dép lào đã mòn.  Lúc này bạn bè trong tổ đến phòng tôi chơi, cùng ăn uống ca hát và có cả những bạn nhà thị trấn. Tôi chưa bao gờ nói cho các bạn biết về cuộc sống của mình, chưa bao gờ kể rằng tôi sống với ông bà ngoại nghèo , chưa bao giờ nhắc đến những nhọc nhằn của tuổi thơ ấu. Tôi sợ bạn bè thương hại hoặc xem thường tôi. Vì thế khi thấy ông xuất hiện tôi đã vô cùng tức giận. Tôi gần như mất bình tĩnh và quát lên: Ông lên đây làm gì. Nụ cười móm mém trên miệng ông vụt tắt. Ông nhẹ nhàng bảo: Ông mang cho con ít đồ ăn rồi về liền. Bạn bè tôi lúc này nhận thấy không khí căng thẳng nên xin phép về. Tôi nói lớn với ông: Ông thấy chưa, ông đến làm bạn bè con bỏ về hết, không ai muốn chơi với con nữa, con ghét ông. Tôi ngồi ở mép giường khóc thút thít. Ông để đồ ăn lên kệ, đứng tần ngần một hồi rồi dắt xe đạp đi về. Vẻ mặt ông lúc ấy, cho đến giờ vẫn còn ám ảnh tôi. Nỗi đau ủa ông lúc ấy cho đến giò tôi mới cảm nhận được. Một tuần sau đó, vừa đi học về đã thấy bà chủ trọ đứng đợi trước cửa phòng. Bác áy bảo: Người nhà cháu gọi điện hắn cháu về, ông ngoại cháu mới mất. Tôi thật sự là không đủ vốn từ nên không diễn tả được cảm giác của mình lúc ấy. Ngỡ nàng, hụt hẫng, bàng hoàng. Khi ấy tôi vô tư đến mức chưa một lần nghĩ đến ngày ông bà mất đi, không còn cạnh tôi nữa, tôi sẽ cảm thấy thế nào. Trên đường về, ngồi xe đò tôi nghĩ lại lần cuối gặp ông, nghĩ về nụ cười tắt ngấm khi tôi quát lên, nhớ dáng đứng tần ngần, nhớ ánh nhìn da diết khi ông về. Mọi thứ khiến tim tôi đau nhói. Cho đến bây giờ tôi vẫn không thể nào tha thứ cho bản thân mình được. Tôi không thể nào hiểu được vì sao lúc đó mình lại cư xử như vậy. Sự ra đi của ông đã để lại cho tôi một bài học đáng nhớ. Phải tran trọng những người thân yêu của mình vì rất có thể đó là lần cuối cùng mình gặp họ.

      Trong cuộc đời mỗi con người, sẽ luôn có những kỉ niệm buồn bên cạnh kỉ niệm vui. Kỉ niệm buồn sẽ cho chúng ta bì học. Dù thời gian đã trôi qua rất lâu, tô vẫn nhớ như in những chuyện xảy ra khi sấy. Đó là kỉ niệm buồn mà tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời để mỗi khi nhớ về nó tôi sẽ cố gắng sống tót hơn, trân trọng mọi thứ mà cuộc sống ban tặng.

Bài nên xem

nhan-nguyenbinhkhiem

Soạn bài “Nhàn” của Nguyễn Bỉnh Khiêm

Soạn bài “Nhàn” của Nguyễn Bỉnh Khiêm (Văn lớp 10). Bài làm Câu 1: Cách …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Copy Protected by Chetan's WP-Copyprotect.