Home / Văn 11 / Phân tích đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia” – Vũ Trọng Phụng

Phân tích đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia” – Vũ Trọng Phụng

Đề bài: Phân tích đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia” (lớp 11).

Bài làm

Vũ Trọng Phụng là nhà văn lớn trong văn đàn văn học Việt Nam. Ông được mệnh danh là bậc thầy của nghệ thuật trào phúng. Với ngòi bút sắc bén, nghệ thuật viết tài tình, Vũ Trọng Phụng đã để lại nhiều tác phẩm lớn. Ông thành công ở hai thể loại chính đó là truyện ngắn và tiểu thuyết. Trong đó, tiểu thuyết của ông được nhắc tới nhiều nhất chính là “Số đỏ”. Và đặc biệt là có đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia” thể hiện rõ cái bút pháp trào phúng của nhà văn.

Nhân vật chính trong tiểu thuyết chính là nhân vật Xuân Tóc Đỏ. Xuân Tóc Đỏ là một đứa bé mồ côi, sống lay lắt ở Hà Nội bằng nghề trèo me, trèo sấu, thổi kèn quảng cáo thuốc lậu và nhặt bóng sân quần vợt, ngoài ra Xuân còn làm rất nhiều nghề khác nữa. Xuân bị cảnh sát giam nhưng lại được bà Phó Đoan, một me tây dâm đãng, cứu thoát và giới thiệu Xuân đến phục vụ ở hiệu may Âu hóa. Từ đây, Xuân đã bắt đầu tham gia vào việc “cải cách xã hội”. Nhờ việc bán thuốc lậu nên hắn thuộc lòng những bài thuốc quảng cáo, vậy nên Xuân được phong là đốc-tờ Xuân. Từ đây, hắn đã đặt được chân vào thế giới thượng lưu. Hắn có quan hệ với nhiều người và được nhiều người kính trọng, sợ hãi. Vì vô tình, hắn đã gây ra cái chết của cụ cố tổ- bố đẻ của cụ cố Hồng. Đây là cái chết được cả gia đình cụ cố Hồng mong đợi. Chính từ đây, bức tranh của một gia đình đại bất hiếu được hiện ra, thông qua đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia”.

hanhphuccuamottanggia
Hạnh phúc của một tang gia

Ngay nhan đề “Hạnh phúc của một tang gia”, đã cho chúng ta thấy rõ tính trào phúng trong đoạn trích. Thông thường, hạnh phúc để chỉ những cảm giác sung sướng, vui vẻ vì đạt được ý nguyện, đạt được một điều gì đó. Còn tang gia, chỉ sự đau buồn, xót thương, chia ly trong gia đình có người mất. Vậy mà, ở đây nhà văn lại đặt là “Hạnh phúc của một tang gia” cho chúng ta thấy có sự mâu thuẫn ngay từ nhan đề. Phần nào đã hé lộ cho chúng ta thấy được bản chất của những con người trong gia đình này, họ vui sướng hạnh phúc khi gia đình có người mất. Vì sao họ hạnh phúc như vậy? Họ hạnh phúc khi cụ cố tổ chết là vì, từ nay cái chúc thư kia sẽ được đi vào thực hiện, họ vui vì sắp được chia gia tài. Một bức tranh của gia đình bất hiếu, đi ngược lại đạo đức của con người.

Đầu tiên, nhà văn Vũ Trọng Phụng đã khái quan chân dung của từng thành viên trong cái gia đình đại bất hiếu này. Người đầu tiên chính là nhân vật cụ cố Hồng, đám tang này chính là cơ hội để ông được thể sự già của mình, để được mọi người chú ý và khen mình già. Cụ cố Hồng đã mơ màng tới lúc cụ mặc đồ xô gai, lụ khụ chống gậy, vừa ho khạc vừa mếu máo và thiên hạ phải chỉ trỏ: “úi kìa, con giai nhớn đã già đến thế kia kìa”. Cụ cố Hồng còn thích khoe mẽ cho mọi người thấy được và khen đám ma nhà mình to, thể hiện rằng gia đình này là gia đình có phúc. Nhân vật ông Phán mọc sừng cũng được nhà văn khái quát  như sau, ông sung sướng vì cái sừng của mình, cụ cố tổ chết ông sẽ được nhận thêm vài nghìn đồng bù vào việc ông bị vợ cắm sừng. Chân dung ông bà Văn Minh cũng được thể hiện rất rõ. Ông Văn minh băn khoăn không biết làm sao để cái chúc thư của cụ cố tổ được thực thi, không còn là trên giấy tờ thôi nữa. Bà Văn Minh chỉ chăm chăm chờ để được diện những bộ đồ xô gai mới nhất của tiệm may Âu hóa. Cô tuyết, cháu của cụ cố Hồng, chỉ lo tìm Xuân Tóc Đỏ, chỉ lo diện cái bộ đồ ngây thơ của mình để khoe mẽ với thiên hạ chứ cũng không hề đau xót gì về việc cụ cố tổ chết. Nhân vật cậu Tú tân thì lúc nào cũng loay hoay với chiếc máy ảnh để tìm xem góc chụp nào đẹp nhất, chụp những cảnh trong đám tang. Nhà văn Vũ Trọng Phụng đã khái quát nên bức tranh chân dung của đại gia đình bất hiếu, cả gia đình mỗi người tập trung vào một việc riêng của mình không ai đoái hoài gì đến đám tang, việc cụ cố tổ chết. Những giọt nước mắt chỉ là giả dối để thể hiện trước bàn dân thiên hạ rằng con cháu có hiếu, nhưng thực chất tất cả chỉ chăm chăm vào bản di chúc mà cụ cố tổ để lại.

Bên cạnh đó, nhà văn còn miêu tả chân dung của những người bạn của gia đình cụ cố Hồng đến để đưa tiễn đám tang. Những người bạn của cụ cố Hồng đến đám tang chỉ với mục đích khoe mẽ cho thiên hạ thấy những tấm huy chương của họ. Đám trai thanh gái lịch, trong đám tang thì chỉ lăm le soi mói, bàn tán về những chuyện chẳng liên quan. Trong đám tang, mà đám thanh niên trai gái lại chỉ lo trêu ghẹo, tán tỉnh nhau. Tất cả, cũng chẳng một ai quan tâm đến cụ cố tổ đang nằm trong cái quan tài kia.

Chúng ta có thể thấy rõ được cái bức tranh chân dung của những con người này là những con người đang bị tha hóa về đạo đức. Nhà văn Vũ Trọng Phụng đã dùng ngòi bút sắc bén của mình tái hiện cái bức tranh của những con người đầy giả dối, mất hết lương tâm, đạo đức. Cả đám ma, họ chỉ tập trung vào việc khoe đám ma to, trưng diện những bộ đồ xô gai hợp thời trang,…Một thực cảnh thật lố lăng.

Cảnh đưa tang cũng được nhà văn thể hiện một cách rất rõ nét. Ai ai cũng muốn chôn cho nhanh cái quan tài của cụ cố tổ để về chia tài sản. Cậu Tú tân cứ chạy hết chỗ nọ chỗ kia để khoe chiếc máy ảnh mới và chụp những tấm ảnh mà cậu cho là đẹp. Đến lúc đưa ma rồi mà cái gia đình ấy vẫn lố lăng, vẫn bất hiếu như vậy.

Với tài năng bút pháp trào phúng của mình, nhà văn Vũ Trọng Phụng đã vạch trần rõ bộ mặt thật của những con người trong tám tang, một gia đình đại bất hiếu, một xã hội lố lăng, mất hết cả đạo đức. Đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia” như một lời châm biếm, đả kích sâu cay vào cái xã hội thực dân, phê phán tố cáo những con người lố lăng trong xã hội.

Bài nên xem

Tóm tắt truyện Chữ người tử tù- Nguyễn Tuân

Đề bài : Tóm tắt truyện Chữ người tử tù- Nguyễn Tuân ( Văn lớp 11) …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Copy Protected by Chetan's WP-Copyprotect.