Home / Văn 8 / Phân tích nhân vật bé Hồng trong đoạn trích “Trong lòng mẹ” của Nguyên Hồng

Phân tích nhân vật bé Hồng trong đoạn trích “Trong lòng mẹ” của Nguyên Hồng

Đề bài: Phân tích nhân vật bé Hồng trong đoạn trích “Trong lòng mẹ” của Nguyên Hồng (Văn lớp 8).

Bài làm

Nguyên Hồng được mệnh danh là nhà văn của phụ nữ và trẻ em. Các sáng tác của ông thường thể hiện sự đồng cảm và nỗi lòng thương xót, trân trọng đối với họ. Nhân vật trẻ em trong tác phẩm của ông để lại nhiều ấn tượng đối với bạn đọc đó là cậu bé Hồng trong đoạn trích “Trong lòng mẹ”.

Đoạn trích này là chương IV của tác phẩm “Những ngày thơ ấu” , đó là cuốn hồi kí về chính tuổi thơ của tác giả. Đó là một tuổi thơ bất hạnh, chịu nhiều cay đắng và thiệt thòi.

Cậu bé Hồng có một hoàn cảnh gia đình rất đáng thương. Người cha của cậu do nghiện ngập mà chết, mẹ để cậu lại bên gia đình đằng nội đi tha hương cầu thực. Sống với bà và bà cô cay nghiệt, Hồng luôn khao khát hơi ấm và tình yêu thương từ người mẹ.

Khi bà cô hỏi: “Hồng! Mày có muốn vào Thanh Hóa chơi với mợ mày không?”  cậu chỉ cúi đầu không đáp bởi nhận ra những ý nghĩ cay độc trong giọng nói và trong nét mặt khi cười rất kịch của bà cô. Vì Hồng biết rõ, nhắc đến mẹ cậu, người cô ấy chỉ có ý gieo rắc vào đầu óc Hồng những hoài nghi để cậu khinh miệt và ruồng rẫy mẹ. Nhưng cậu bé Hồng không cho bà cô có cơ hội làm điều đó. Cậu luôn yêu thương, kính trọng mẹ – một người đàn bà góa chồng, nợ nần, túng thiếu phải bỏ con cái đi tha hương cầu thực.

tronglongme
Trong lòng mẹ – Nguyên Hồng

Mặc dù rất muốn vào với mẹ nhưng cậu đã đáp lại lời bà cô bằng một sự mạnh mẽ để bảo vệ cho danh dự, nhân phẩm người mẹ của mình: “Không! Cháu không muốn vào. Cuối năm thế nào mợ cháu cũng về”. Rồi sau đó, mắt cậu cay cay, rồi nước mắt ròng ròng rớt xuống đầm đìa. Cổ cậu nghẹn lại, khóc không ra tiếng. Những câu nói, những lòi hỏi thăm có ý quan tâm của bà cô thực chất mang hàm ý xúc xiểm, mỉa mai cậu và người mẹ của cậu.

Không chỉ thương mẹ, Hồng còn có thái độ căm tức vì những thành kiến tàn ác đã khiến mẹ cậu phải xa lìa anh em cậu , “để sinh nở một cách giấu giếm trốn tránh như một kẻ giết người lúng túng với con dao vấy máu của nó”. “Giá những cổ tục đã đày đọa mẹ tôi là một vật như hòn đá hay cục thủy tinh, đầu mẩu gỗ, tôi quyết vồ lấy ngay mà cắn, mà nhai, mà nghiến cho kỳ nát vụn mới thôi”.

Những cảm xúc của cậu bé Hồng đã gợi lên cho ta những cảm nhận, suy nghĩ riêng về nỗi cay đắng, tủi hờn mà cậu phải chịu đựng. Những nỗi cay đắng ấy không chỉ có nỗi đau, tình thương yêu đối với mẹ mà nó còn chứa cả sự căm hờn cái xấu xa, tàn ác đang tìm cách chà đạp lên tình mẫu tử thiêng liêng của hai mẹ con.

Cậu bé Hồng cũng đau đớn lắm chứ khi mẹ của mình chưa đoạn tang với người cha mà đã chửa đẻ với người khác, người mẹ ấy vì những thành kiến của xã hội mà bỏ anh em Hồng đi tha hương cầu thực. Và Hồng đau đớn vì có thể tình yêu mẹ dành cho Hồng bị san sẻ khi đứa con kia ra đời. Mặc dù người cô không có thiện ý kia đã gieo vào tâm trí Hồng những hoài nghi để Hồng khinh miệt mẹ mình nhưng cậu bé ấy không những không khinh miệt, ruỗng rẫy mà còn thương mẹ nhiều hơn. Cậu hiểu những cay đắng mà người mẹ phải chịu đựng, người mẹ ấy đáng thương hơn là đáng trách. Hình ảnh người mẹ “ngồi cho con bú ở một bên rổ bóng đèn”, “ăn vận rách rưới, mặt mày xanh bủng”, người gầy rạc đi khiến cậu không cầm được nước mắt, không khỏi xót xa cho người mẹ của mình.

Cuộc nói chuyện với bà cô kiến cậu đau đớn bao nhiêu thì cuối cùng, sự mong chờ được gặp mẹ của cậu đã trở thành sự thật. “Chiều hôm đó, tan buổi học ở trường ra, tôi chợt thoáng thấy một bóng người ngồi trên xe kéo giống giống mẹ tôi”, cậu bối rối gọi theo: “Mợ ơi! Mợ ơi! Mợ ơi!”. Mong ước của cậu đã được đền đáp. Hành động đó cho thấy sự khao khát gặp mẹ của cậu bé mãnh liệt đến nhường nào.

Gương mặt mẹ cậu vẫn tươi sáng với đôi mắt trong, và nước da mịn làm nổi bật màu hồng của hai gò má chứ không gầy guộc, xơ xác như lời bà cô nói. Ngồi trong lòng mẹ, Hồng cảm thấy hơi ấm của mẹ mơn man khắp da thịt. Cậu muốn mình “bé lại và lăn vào lòng một người mẹ, áp mặt vào bầu sữa nóng của người miệng, để bàn tay người mẹ vuốt ve từ trên trán xuống cằm, và gãi rôm ở sống lưng cho, mới thấy người mẹ có một êm dịu vô cùng”.

Khi gặp được mẹ, Hồng có cảm giác hạnh phúc, sung sướng. Có người con nào gặp lại mẹ sau thời gian dài xa nhau lại không hạnh phúc cơ chứ? Chúng ta cũng vui theo niềm vui của cậu bé Hồng, bởi hình ảnh người mẹ vẫn vẹn nguyên trong tâm trí, tình cảm yêu thương mẹ vẫn vẹn nguyên trong trái tim cậu. Tình cảm ấy chưa bao giờ vơi cạn, chưa bao giờ bị những cay đắng chèn ép mà cậu có cách nhìn không hay về mẹ. Có thể nói, Hồng là người rất yêu mẹ, tình yêu cậu dành cho mẹ vô cùng lớn.

Nhà văn Nguyên Hồng đã xây dựng thành công nhân vật Hồng qua bút pháp kể và tả giúp ta cảm nhận được thế giới nội tâm phong phú của cậu. Qua đó, nhà văn cũng thể hiện được tình mẫu tử thiêng liêng, lòng yêu thương vô bờ bến của Hồng dành cho mẹ, tình cảm ấy không vì những thành kiến, những lời mỉa mai, châm biếm mà vơi cạn.

Bài nên xem

nhorung

Phân tích hai khổ thơ đầu bài thơ “Nhớ rừng” của Thế Lữ.

Đề bài : Phân tích hai khổ thơ đầu bài thơ “Nhớ rừng” của Thế Lữ.- …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Copy Protected by Chetan's WP-Copyprotect.