Home / Văn 12 / Phong cách nghệ thuật Hồ Chí Minh

Phong cách nghệ thuật Hồ Chí Minh

Đề bài: Phong cách nghệ thuật Hồ Chí Minh (Văn lớp 12).

Bài làm

Hồ Chí Minh là nhà yêu nước và nhà cách mạng vĩ đại của dân tộc. Bên cạnh sự nghiệp cách mạng mạng, Người còn để lại sự nghiệp văn học vô cùng to lớn và giá trị thể hiện một phong cách nghệ thuật độc đáo, đa dạng.

Phong cách nghệ thuật của Hồ Chí Minh hết sức phong phú, và thống nhất. Sự thống nhất của phong cách nghệ thuật Hồ Chí Minh là ở tính chất tuyên truyền, vận động cách mạng một cách thiết thực nhằm vào những đối tượng và mục đích cụ thể. Bao quát toàn bộ sáng tác của Người có thể nhận ra ba nét phong cách cơ bản.

Văn chính luận của Người thường ngắn gọn, súc tích, lập luận sắc sảo, chặt chẽ, bằng chứng thuyết phục và đa dạng về bút pháp. Văn chính luận của người có sự kết hợp giữa tình và lí, lời văn giàu hình ảnh, giọng điệu khi ôn tồn, thân mật, khi mạnh mẽ hùng hồn.

Trong “Tuyên ngôn độc lập”, Người đã đưa ra những lí lẽ sắc sảo, đanh thép. Người đã nhìn thấy được sự hạn chế của cách mạng Mĩ và đưa ra những dẫn chứng thuyết phục từ bản “Tuyên ngôn độc lập” năm 1776 của Mĩ: “Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được, trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền được tự do và quyên mưu cầu hạnh phúc” và bản “Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền” của cách mạng Pháp năm 1791: “Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi”. Từ đó, Hồ Chí Minh đã đưa ra một lí lẽ đanh thép: “Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được”. Văn phong chính luận của Hồ Chí Minh còn có giá trị biểu cảm. Điều đó được thể hiện trong câu nói: “Hỡi đồng bào cả nước!”, lời nói ấy có sức mạnh hiệu triệu những người con yêu nước, bộc lộc tấm lòng vì dân, vì nước của lãnh tụ.

phongcachhochiminh
Phong cách Hồ Chí Minh

Những tác phẩm truyện và kí của Người rất hiện đại, sáng tạo, thể hiện tính chiến đấu mạnh mẽ và nghệ thuật trào phúng sắc bén. Trong tác phẩm “Vi hành” bằng giọng văn hóm hỉnh, châm biếm , Hồ Chí Minh đã miêu tả vua Khải Định mũi tẹt, mắt xếch, cái mặt bủng như vỏ chanh, trang phục thì lố lăng, cử chỉ, hành động thì nhút nhát, lúng túng. Bấy nhiêu đó cũng đủ để nhận thấy bộ mặt thật của ông vua bù nhìn và nhận thấy bút pháp trào phúng của Hồ Chí Minh. Qua “Vi hành”, Người cũng tố cáo chế độ thực dân tàn bạo, lên án chính sách ngu dân, đầu độc nhân dân ta bằng thuốc phiện và rượu cồn của Pháp, vạch trần dã tâm của cuộc xâm lược nước ta mà thực dân Pháp gọi là công cuộc khai hóa văn minh.

Nét phong cách nghệ thuật tiếp theo  của Hồ Chí Minh là thơ ca của Người có sự hòa hợp độc đáo giữa bút pháp cổ điển và bút pháp hiện đại, giữa chất trữ tình và chất “ thép”, giữa sự trong sáng, giản dị và sự hàm súc, sâu sắc. Một nhà phê bình người Pháp đã nhận xét: “Thơ Người nói ít mà gợi nhiều, là loại thơ có màu sắc thanh đạm, có âm thanh trầm lặng, không phô diễn mà như cố khép lại trong đường nét để cho người đọc tự thưởng thức lấy cái phần ý ở ngoài lời”.

Đọc bài thơ “Cảnh khuya”, chúng ta như thấy hiện ra trước mắt là một bức tranh thủy mặc nhưng ẩn đằng sau là những tâm tư, tình cảm, tâm trạng đau đáu, lo lắng cho nước, cho dân của vị lãnh tụ vĩ đại.

                               “ Tiếng suối trong như tiếng hát xa

                                  Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa

                                  Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ

                                  Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”.

Trong không gian tĩnh lặng,dù đã lắng lòng mình xuống để hòa vào cùng cảnh vật, thiên nhiên nhưng Hồ Chí Minh vẫn hướng đến nhân dân, vẫn lo lắng cho nhân dân và vận mệnh dân tộc.

Một đặc điểm nữa không thể thiếu trong phong cách nghệ thuật của Người là những tư tưởng, tình cảm, hình tượng trong các sáng tác của Người luôn vận động một cách tự nhiên, hướng về sự sống và ánh sáng, tương lai. Hướng vận động này hết sức nhất quán từ văn chính luận đến văn nghệ thuật hầu như không có ngoại lệ.

                                   “Chim mỏi về rừng tìm chốn ngủ

                                     Chòm mây trôi nhẹ giữa tầng không

                                     Cô em xóm núi xay ngô tối,

                                     Xay hết, lò than đã rực hồng.”

                                                                                 (Chiều tối)

Qua bài thơ, chúng ta có thể thấy chữ “hồng” ở cuối bài như làm cả bài thơ bừng sáng.  Ấm ấp biết bao khi ta thấy một bếp than hồng trong đêm lạnh. Cảnh tượng ấy đã xua tan đi bao mệt mỏi của người tù, làm vơi đi bao nỗi cô đơn, trống trải. Bài thơ cũng là sự kết hợp hài hòa giữa màu sắc cổ điển và hiện đại  góp phần tạo nên sự thành công của toàn bộ tác phẩm.

Có thể nói, sự nghiệp chính của Hồ Chí Minh không phải là sự nghiệp văn học nhưng Người đã để lại những tác phẩm có giá trị vô cùng to lớn. Qua đó cũng thể hiện một phong cách nghệ thuật độc đáo, phong phú, đa dạng và thống nhất.

Bài nên xem

tay-tien

Bình giảng đoạn thơ sau trong bài “Tây Tiến” của Quang Dũng “Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi! (…) Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”.

Đề bài: Bình giảng đoạn thơ sau trong bài “Tây Tiến” của Quang Dũng. “Sông …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Copy Protected by Chetan's WP-Copyprotect.