Home / Văn 11 / Soạn bài “Vào phủ chúa Trịnh”

Soạn bài “Vào phủ chúa Trịnh”

Soạn bài “ Vào phủ chúa Trịnh”.

Hướng dẫn

I. Tìm hiểu chung.

  1. Tác giả

        Lê Hữu Trác (1720 – 1791) hiệu là Hải Thượng Lãn Ông.

        Quê gốc: Phủ Thượng Hồng, Hải Dương, sau: Về Hương Sơn, Hà Tĩnh.

        Gia đình: Truyền thống thi thư.

        Là một danh y tài hoa, cũng là một nhà thơ, nhà văn giàu tâm huyết, 1 ẩn sĩ lánh đời.

        Sự nghiệp:

+ Hải Thượng y tông tâm lĩnh

+ Quyển cuối: là “ Thượng lĩnh kí sự” giàu giá trị văn học.

  1. Tác phẩm

        Ghi chép (kí sự): Đầu 1782 đến tháng 9/1783 ( trong 9 tháng).

        Đoạn trích phần cuối của tác phẩm

=>  Có giá trị lịch sử, văn hóa văn học và thấy được tài năng y thuật xuất sắc của tác giả.

II.  Hướng dẫn soạn bài

Câu 1:

  • Đoạn trích ghi lại khá tỉ mỉ quang cảnh phủ chúa Trịnh ( miêu tả từ ngoài vào trong)

– Có thánh chỉ (chúa Trịnh) -> Vào cửa sau phủ Chúa -> hành lang-> vườn Ngự -> Điếm Hậu mã -> Nhà Đại Đường-> quay ra Điếm hậu mã -> ăn sáng -> Phòng ngự thế tử-> Phòng trà -> Kê đơn -> Điếm hậu mã -> Cho về.

– Được kể tỉ mỉ, là một hành trình nhiều nghi thức, phức tạp, phản ánh   chân thực cuộc sống trong phủ Chúa.

* Cùng với sự xa hoa trong quang cảnh là cung cách sinh hoạt đầy kiểu cách:

– Tráng lệ tột bậc, nói lên được uy quyền của nhà chúa Trịnh.

+ Cổng sau phủ: hành lang quanh co nối tiếp, nhiều lầu cửa.

+ Khuôn viên: lộng lẫy với vườn ngự xinh đẹp.

+ Việc phủ chúa: rất tấp nập “người giữ cửa rộn ràng”, “ người truyền bá đi lại như mắc cửi”…

+ Nội cung: Sang trọng, sập vàng, ghế rồng, đèn nến hương hoa ngào ngạt, một thế tử mà có hang chục cung nữ hầu trực.

+ Nghi lễ: ý chỉ = thánh chỉ; chúa = Thánh thượng

=> Nghi thức vào khám bệnh cho thế tử con của Chúa Trịnh thì phải lạy bốn lạy, thuộc mọi đồ dùng của chúa đều được sơn son thiếp vàng, chúa luôn có phi tần chầu trực xung quanh.

* Những quan sát, ghi nhận này nói lên cách nhìn, thái độ của tác giả đối với cuộc sống nơi phủ chúa:

  – Thể hiện gián tiếp qua cách miêu tả, ghi chép tỉ mỉ, đầy đủ con đường vào phủ chúa từ khi truyền lệnh cho tới khi y lệnh về chờ thánh chỉ → Phơi bày sự xa hoa, quyền thế nơi phủ chúa.

  – Thể hiện trực tiếp thông qua cách quan sát, những lời nhận xét và những lời bình giá của tác giả.

=> Tác giả tỏ thờ ơ, dửng dưng với cảnh giàu sang nơi phủ chúa. Đồng thời cũng kín đáo bộc lộ thái độ không đồng tình với cuộc sống quá đầy đủ, tiện nghi mà thiếu sinh khí.

Câu 2:

Đoạn trích có nhiều chi tiết nghệ thuật rất “đắt” thể hiện nổi bật nội giá trị hiện thực của tác phẩm:

        Cung thế tử xa hoa thiếu sự sống, thừa đèn nén thiếu ánh sáng mặt trời. Bày trí sang trọng, sập vàng, ghế rồng, cung nhân xúm xít nhưng không có thứ gì phù hợp với con.

        Con bệnh: Rốn lồi to, gân thời xanh, chân tay gầy gò, mạnh tế sác, thương tổn cả âm lẫn dương. Ngoài mặc áo dở nhưng trong gầy gò.

=>  Mất sinh khí: Ăn quá no, mặc quá ấm, nên phủ tạng suy yếu, hao mòn nguyên khí.

        Ngoài ra, truyện còn nhiều chi tiết khác rất độc đáo, sắc sảo để giúp người đọc thấy được cuộc sống xa hoa nơi phủ chúa.

Câu 3:

      Ban đầu chỉ muốn chữa cầm chừng vì không muốn bị  bó buộc danh lợi, nhưng cuối cùng phải chữa cho khỏi để tỏ lòng trung y đức của người thầy thuốc. Thể hiện ông là một vị lương y tài đức, nhân cách và lương tâm cao đẹp.

Câu 4:

Đặc sắc trong nghệ thuật viết kí sự của nhà văn được thể hiện ở những điểm sau:

  – Sự quan sát tỉ mỉ, tinh tế và sắc sảo; bút pháp tả cảnh sinh động.

  – Nội dung ghi chép trung thực.

  – Cách kể chuyện khôn khéo, lôi cuốn, hấp dẫn, đặc biệt là những chi tiết nhỏ có tính chất tạo nên cái thần của cảnh và việc.

Bài nên xem

Tóm tắt truyện Chữ người tử tù- Nguyễn Tuân

Đề bài : Tóm tắt truyện Chữ người tử tù- Nguyễn Tuân ( Văn lớp 11) …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Copy Protected by Chetan's WP-Copyprotect.